Đối chọi cam go
Rét và mưa rả rích. Chúng tôi trở lại hiện trường. Nơi chiếc xe ôtô của Tổ cơ động gặp nạn và trung úy cảnh sát Bùi Văn Bình hy sinh là một cung đường núi cua tay áo thuộc chặng quốc lộ 18A từ cửa khẩu Móng Cái về thị trấn ngã ba Tiên Yên gần 100km. Đây là con đường độc đạo với liên chi đèo dốc, cua tay áo và đêm nào dân buôn lậu cũng ào ạt "hành binh" mang theo gà nhập lậu; gia súc không xác định mầm bệnh; nội tạng động vật không rõ nguồn gốc… tràn sâu vào nội địa, gây náo loạn thị trường và đe dọa sức khỏe cộng đồng.
Công an QN cho biết: Từ 20.12.2012 đến 20.1.2013: Lực lượng CAQN đã phát hiện bắt giữ 505 vụ gồm 512 đối tượng vi phạm về gian lận thương mại; vận chuyển hàng cấm; hàng vi phạm VSATTP với tổng giá trị tịch thu 8,2 tỉ đồng. Trong đó khởi tố điều tra 16 vụ, 28 bị can; xử phạt hành chính 489 vụ, 484 đối tượng với số tiền phạt 874 triệu đồng.
Ông Bùi Văn Vinh và bà Nguyễn Thị Phấn đau đớn trước cái chết của người con trai giàu nghị lực và ngoan ngoãn Bùi Văn Bình. Ảnh: TRẦN NGỌC DUY
Đáng quan ngại là số hàng hóa thực phẩm không bảo đảm VSAT bị bắt giữ, tiêu hủy ngày càng gia tăng, gồm 10.000kg gà; 13.000 gà giống; 16.000 quả trứng; 1.700kg mèo; trên 20.000kg gà, vịt và thịt mè đông lạnh… Trong kết quả chung này, công sức của Tổ công tác đặc biệt – CAQN – đơn vị của Bùi Văn Bình hoàn toàn không nhỏ. Với nhiệm vụ kiểm soát, đấu tranh chống buôn lậu dọc tuyến đường biên giới Tiên Yên. Tổ cơ động đã liên tục tuần tra, phát hiện và xử lý hàng trăm trường hợp vi phạm, bất kể ngày và đêm. Trạm cơ động Tiên Yên với phần lớn gồm các chiến sĩ trẻ nhưng tinh nhuệ về nghiệp vụ đã trở thành "bức tường di động", sẵn sàng chặn đứng mọi thủ đoạn đột phá bất ngờ của làn sóng buôn lậu.
Trung úy Bế Văn Hải – thành viên của tổ – cho biết: "Dấn thân vào nhiệm vụ này mới thấy hết sự nghiệt ngã của nghề nghiệp. Họ (giới buôn lậu) đưa đi một lồng gà, chỉ biết đó là một lồng tiền, có biết đâu bên trong nó là bao nhiêu mầm bệnh. Sự thực, nhiều vùng quê đã phải trả giá rồi. Mua chuộc không được, đe dọa không được thì quay ra nguyền rủa. Không gì đau hơn là bị chính bà con mình nguyền rủa. Nhưng yếu lòng là bại. Cũng vì chúng tôi làm gắt. Cánh đầu nậu phải chuyển sang đường thuyền hoặc xé lẻ hàng vận chuyển bằng xe ôm. Bình mất, anh em tôi đau lắm…".
Hải nhớ lại: Hôm đó là ngày 12.1, khoảng 21h, trong lúc đang kiểm tra 3 chiếc xe khác nghi chở hàng lậu, kíp trực phát hiện 3-4 chiếc xe máy thồ những lồng gà phi như bay vượt qua trạm. Đại úy Thiều Văn Ba, trung úy Bế Văn Hải cùng trung úy Bùi Văn Bình – lập tức nhảy lên xe tuần tra truy kích 3 chiếc xe nghi phạm lao bạt mạng về hướng Tiên Yên. Bị đuổi gắt, 3 chiếc xe máy vòng vo trong phố huyện Tiên Yên và quay đầu lộn lại hướng TP.Móng Cái. Để đối phó, 3 xe máy liên tục đảo nhau, lạng lách khiến xe tuần tra không thể vượt lên.
Chúng tôi buộc phải giữ khoảng cách nhất định để bảo đảm an toàn cho đối tượng và người dân đi đường. Sau gần 100km bám sát nhóm buôn lậu, đến địa phận xã Quảng Nghĩa, TP.Móng Cái, khi vượt qua khúc cua tay áo, bất ngờ phía trước xuất hiện 1 chiếc xe container ngược chiều đèn pha sáng lóa rọi thẳng vào xe tuần tra, khiến đại úy Ba – người cầm lái – bị chói mắt không thể nhìn rõ đường, trong khi trời vẫn mưa và sương mù dày đặc.
Đại úy Ba đạp phanh, nhưng chiếc xe không theo điều khiển đã rê trượt quay ngang và lộn hai vòng trước khi tuột khỏi mặt đường. Bình – ngồi ghế đầu bị văng ra ngoài. Anh Ba sơ cứu cho Bình. Còn tôi ôm cậu ấy nhờ một chiếc taxi chạy thẳng một mạch về Bệnh viện huyện Hải Hà. Nhưng Bình đã tắt hơi thở trên tay tôi trước khi tới buồng cấp cứu…".
Trung úy Bình hy sinh đã gần 10 ngày. Nhưng không khí toàn trạm vẫn chưa hết buồn thương. Chỉ có nhịp độ làm việc không hề thay đổi. Ngay trong ngày 21.1, chúng tôi đã chứng kiến cuộc chặn giữ chiếc xe tải 34L-1110 – chở 1.900kg mèo sống và gần 4.500 con gà giống từ Trung Quốc trên đường vào nội địa. Ở đây, họa nhập lậu gia cầm thực sự là một cuộc đối địch cam go.
Mãi mãi trong ký ức
Khi hỏi về trung úy Bùi Văn Bình, thượng tá – Trưởng phòng Cảnh sát bảo vệ cơ động (PC65) – Công an tỉnh QN Đỗ Thành Kiên – nhận xét: Bình vừa được GĐ CA tỉnh QN điều động về nhận công tác tại phòng PC 65 được hơn 1 tháng nay sau khi đã tốt nghiệp ra trường cùng với một bảng thành tích dày đặc trong thời gian nhập ngũ có thời hạn tại Bộ Tư lệnh CSCĐ và những năm học tập ở Trường Trung cấp CS vũ trang.
Trong nhà trường, Bình là học viên xuất sắc từng đoạt huy chương vàng võ thuật CAND; kết nạp đảng ngay khi đang học và ra trường được phong quân hàm thiếu úy trước niên hạn. Về PC65, Bình được giao đảm nhiệm chức vụ đội phó trung đội CSCĐ và đưa vào diện quy hoạch lãnh đạo chỉ huy cấp đại đội. Khi Bình hy sinh, chỉ còn 2 ngày nữa là anh và 8 đồng chí của mình thuộc Phòng PC65 tăng cường sẽ được rút về để nhận nhiệm vụ mới.
Chúng tôi có mặt tại gia đình trung úy Bùi Văn Bình tại phường Quang Hanh, TP.Cẩm Phả. Trước bàn thờ của Bình đang nghi ngút hương trầm, ông Bùi Văn Vinh và bà Nguyễn Thị Phán – bố mẹ đẻ của anh – mắt còn thâm quầng trong câu chuyện tiếp chúng tôi vẫn nhiều lần nhắc đi nhắc lại: "Đến giờ chúng tôi vẫn chưa thể tin là em nó mất. Vì vào 1 giờ sáng ngày 12.1, còn nghe tiếng nó gọi tôi mở cửa. Không hiểu sao nó lại từ đơn vị cách xa gần 100km chạy về thăm chúng tôi vào giờ đó. Đặt lưng vài ba tiếng đồng hồ, nó đã phắt dậy, chỉ kịp nói với bố mẹ "Thứ 2 này con xong nhiệm vụ sẽ về làm nốt giàn hoa lan nhà mình". Sau đó là nó bắt xe về đơn vị lúc 7 giờ sáng".
Là con út trong 3 người con của gia đình, nhưng Bình được coi là có nghị lực nhất trong nhà. Lời bà mẹ: "Ngày nghỉ, từ đơn vị về là Bình lao ngay vào làm vườn, trồng rừng hoặc vệ sinh chuồng lợn cho bố mẹ; thích trồng phong lan; mê đọc sách về pháp luật, cây cảnh và đặc biệt luyện tập các môn võ thuật. Thời gian còn học lớp 10, do yêu thích môn võ thuật, Bình đã say mê học tập và giành giải nhất trẻ môn võ pencaksilat ở Quảng Ninh năm 2005. Dù không đạt điểm thi vào đại học, nhưng quyết không chờ đợi.
Bình thi ngay vào học Trung cấp nghề tại Trường Nghề mỏ Hồng Cẩm – khoa Sửa chữa ôtô. Khi hoàn thành khóa học trên, năm 2008, Bình tiếp tục nhập ngũ có nghĩa vụ trong lực lượng CAND. Trong nhà, nó là đứa con ngoan nhất…". Trong suốt buổi trò chuyện với chúng tôi chỉ xoay quanh những câu chuyện về Bình. Có lúc khuôn mặt của hai con người già cả bỗng rạng rỡ như thể người con trai hiếu thảo của họ vẫn đang sống. Dường như trong lòng phút ấy, chưa từng có chuyện đau thương. Không hề có cái ngày đó!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét